Ngày mai…

Cái cảm giác tưởng chừng đc yêu thương thật sự, nhưng … ko hoàn toàn,

Cái cảm giác tưởng chừng người đã từ bỏ wá khứ để sống với cái hiện tại, nhưng … ko hoàn toàn, người vẫn chất chứa wá khứ trong tâm trí và đau mỗi khi nhớ đến,

Cái cảm giác tưởng chừng có thể đặt niềm tin đã mất vào người, nhưng … ko hoàn toàn, người vẫn chưa làm đc điều ấy, tôi vẫn rất sợ, 1 mai người làm tôi tuyệt vọng,

Cái cảm giác tưởng chừng ngày mai trời sẽ sáng, nhưng … ko hoàn toàn, bóng tối vẫn len lõi chực chờ trong từng ngóc ngách,

Cái cảm giác tưởng chừng cuộc sống sẽ thêm màu xanh hy vọng, màu hồng yêu đời, màu đỏ tình yêu mãnh liệt… , nhưng … ko hoàn toàn, trắng đen, và sắc xám vẫn hiện diện bao khắp cuộc sống, nó ko cho bất cứ màu sắc nào chiếm đi thế thượng phong của nó,

Ghét, ghét lắm, căm hận, căm hận lắm, nhưng sao những cảm giác ấy vẫn tồn tại, len lõi ko buông tha,

Đau, đau lắm cái cuộc sống chỉ bít đặt niềm tin duy nhất vào mình, mà ko dám tin vào bất cứ ai,

Cô độc, cô độc lắm cái thế giới chỉ có mình với cái bóng, thơ thẩn, chơi trò cút bắt, làm niềm vui,

Cố gắng, cố gắng lắm để thoát ra khỏi cái vỏ bọc bóng tối, chạy trốn, la hét, đấu tranh, van xin… ngã gục, thất bại, khóc… lại chấp nhận bản thân ko thể,

Trách cứ, than vãn, mơ ước, cố gắng, hành động, nhưng rồi sao đây ngày mai??? Liệu có ko 1 ngày mai ấy??? 1 ngày mai tồn tại bởi hạnh phúc và bình yên…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: