Pls…the last…

Bực wa’ đi mất, tự dưng đang jui, tự dưng nhìn vẻ mặt hốt hoảng ” mất 1 món đồ”, tự dưng bực bội lắm cơ ><!

Khỏi hỏi cũng bít đc nó là cái ji`. Nó vẫn còn đc coi trọng đến thế sao??? Vậy tại sao ko bao h đeo nó lên tay để chẳng bao h p sợ mất nó ><!

Tại sao cái ji` cũng còn giữ lại hết vậy???

Từ cái nhẫn đầu tiên tòn ten trên cổ, cái nhẫn thứ 2, cho đến … tất cả vẫn còn đc giữ ở vị trí wan trọng vốn có của nó. Tại sao ><???

Chẳng lẽ cứ im lặng là đồng nghĩa với sự chịu đựng ><???

Nếu mãi mãi những đồ vật ấy, con người ấy, wa’ khứ ấy wan trọng đến thế, thì hãy way lại đi. Mệt mỏi lắm bít ko??? Chán nản lắm bít ko??? Bực bội lắm bít ko???

Đồng ý ai chẳng có wa’ khứ, đồng ý là p bít tôn trọng wa’ khứ của nhau, nhưng p nên bít đâu mới là cuộc sống hiện tại chứ. Mãi sống trong wa’ khứ như thế thì thôi, đừng gượng ép nhau mỗi ngày như thế, đừng cố gắng giả vờ như thế, cho dù ko là thế thì tình trạng này nó sẽ mang lại cảm nhận như thế đấy, bít ko ><???

Tại sao cứ chưa kịp vui là lại nhận nỗi buồn, tại sao vừa cố thoát thì lại bị dìm sâu vào sự nghi hoặc lẫn nhau như thế, có bít cảm giác ấy tồi tệ như thế nào ko ><???

Tại sao cứ p dằn vặt mỗi ngày như thế, tại sao tại sao, hàng trăm câu hỏi tại sao luôn vây lấy đầu óc, có chịu đc ko khi mình là người khác ><???

Wa’ đủ rồi, cứ tưởng đã thẳng thắng rõ ràng, nhưng… lại ko… mọi việc dừng như chưa kết thúc, hãy suy nghĩ lại cho thật rõ ràng đi, đừng sống cái kiểu như thế nữa, đừng cố chiếm hữu tất cả 1 khi nó ko thuộc về mình, đừng cố tạo ra áp lực cho cuộc sống ngay chính bản thân, và kể cả những người thân xung wanh. Hãy 1 lần nữa suy nghĩ chín chắn và chọn lựa đi, cứ coi như đây ko có sự ép buộc hay áp lực ji` hết, hãy 1 lần sống với chính con người thật của mình đi, đừng để vì mục đích ji` đó mà phá hỏng đi tất cả, đừng để 1 mai đánh mất rồi mới thấy sự wan trọng của những ji` mình đang có…

Hãy cố gắng lắng nghe xem bản thân đc 1 lần sống với sự lựa chọn chân thật nhất, nếu con người mãi mãi thuộc về wa’ khứ thì hãy way về đi, còn nếu tất cả ở hiện tại là điều wan trọng nhất, là cuộc sống thật sự mong muốn, thì làm ơn, vứt bỏ tất cả những ji` khiến cả 2 p nghĩ đến wa’ khứ khi nhìn thấy nó, đc chứ, chứ ko thể típ tục chịu đựng mãi cái kiểu sống thân xác thuộc về hiện tại mà đầu óc thì luôn way về tìm lại lối xưa, làm ơn, dừng lại đi, trước khi wa’ muộn, đừng nên thử thách sự chịu đựng của 1 con người chứ, đc ko ><???

Phải chăng tất cả đang lạc lối??? Hay tất cả chỉ là sự giả vờ, giả vờ yêu???

Pls, this’s the last I make mention of this problem with u, wait to hear the truth from u, and dont make me wait anymore, I’m really tried…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: